Wednesday, December 31, 2008

Ngày thứ 365 của năm

Em đợi ngày thứ 365 của năm
Để thấy mình già hơn một chút
Mùa đông ra đi từng giây từng phút
Sao xuân vẫn chưa về?

Em đợi ngày thứ 365 của năm
Để thấy mình cũ như thời gian
Mà cuộc đời lúc nào cũng mới
Mà tình yêu vời vợi
Ra đi không trở về...

Em đợi ngày thứ 365 của năm
Tìm an ủi trên cành đào chưa hé nụ
Lòng em là cánh đồng đã qua mùa vụ
Cỗi cằn...

Em đợi ngày thứ 365 của năm
Âu lo đợi một giao thừa đến sớm
Bỗng sợ sẽ nhớ một người không phải người thân
Nhớ ngôi nhà nức mùi bánh mới...

Ngày thứ 365 của năm
Và lòng em mùa xuân chưa tới
Anh ơi...

Đêm chậm chạp trôi
Em sống trong nhiều ác mộng không cách gì giải thoát
Có giấc mơ chia xa làm em tức ngực...

Anh ở đâu trong bóng đêm sâu
Em chới với gọi anh mà chẳng thấy
Đêm nuốt em rồi...
Bàn tay anh đâu vậy?
Rơi! Em đang rơi!

Em đang rơi giữa tiếng anh cười
Thanh âm trầm buồn xoáy vào tim có những điều không hiểu nổi
Rồi em ngã nhoài
Vấp cái thở dài kín đáo hôm qua...
Gió đẩy em lao đi trong ánh mắt anh xa
Em chưa kịp thấy những thực hư bên lối
Dường như có bóng em
Rồi tan đi - rất vội...

Em giật mình tỉnh ra
Thảng thốt mừng vui
Chỉ là mơ thôi!
Nước mắt sao cứ giàn giụa đẫm vào ngày nắng mới
Nhắm mắt lại ngay
Biết ngây ngô vẫn dặn mình chờ đợi
Giấc mộng khác an lành
Có dấu chân anh về in trên những khát khao xanh
Bàn tay dịu dàng lau trên má em giọt nước đang lăn
Mỉm cười lắc đầu "Ôi em ngốc..."

Em hát ru anh bằng tình yêu của mẹ
biển Đông thao thức những dòng sông
oằn mình khi đêm về triều lên sóng vỗ
em hát ru anh bằng tình yêu của chị
thảo nguyên âm vang tiếng hát của người chăn cừu vào một chiều nắng tắt

Em hát ru anh bằng tình yêu của em
con suối nhỏ rì rào nơi cuối đường sa mạc cằn khô bỏng rát
em hát ru anh bằng tình yêu của những người yêu dành tặng nhau
trăng dịu dàng thắp sáng mảnh vườn khuya râm ran dế gáy
em hát ru anh bằng tình yêu của vợ dành cho chồng
chiếc áo len ngăn cơn rét mùa đông lạnh lẽo
em hát ru anh bằng tình yêu của chính em
bằng trái tim có thật

Em muốn hát tặng anh bài ca có sóng biển rì rầm
tiếng chim hót sau bụi mận gai rướm máu
có những lúc em ương bướng ngang lì
nhưng trái tim thì mềm ra như đất cát

Sao anh không hát cùng em bài hát
con sông êm đềm chảy qua mái nhà ngập tràn tiếng cười con trẻ?
sao anh không hát cùng em?
để em tự hát ru mình
bài ca đẫm nước mắt
bài hát lãng quên anh...

(st)