Friday, January 23, 2009

Bão

Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi

Và cơn bão lòng ta thổi mãi...

Tế Hanh

.

Thursday, January 22, 2009

Chỉ em và chiếc bình pha lê biết

Em chẳng biết vì sao em yêu anh?
Dù bao năm tháng qua
Chiếc bình hoa của em không có hoa hồng anh đến cắm
Dù những lần chúng ta gặp gỡ
Tính bằng tháng năm.

Em chẳng biết vì sao em yêu anh?
Dù chỉ có bông hoa cất bằng nước mắt
Nở trong lòng em hai chữ vô tình.

Và đôi khi một mình hong tóc
Em thương chiếc bình hoa của em
Chiếc bình pha lê...
Gìn giữ nó khó khăn như giữ gìn hạnh phúc
Nếu rớt xuống nó sẽ vỡ thành trăm giọt nước mắt...
Giọt buồn vui, giọt kiêu hãnh, giọt hiến dâng
Nhưng đơn độc làm sao!

Để rồi sau những cơn đau
Chiếc bình nhẫn nại nở đoá hoa màu tuyệt vọng

Em đã tưới hoa bằng nước mắt của em
Điều đó chỉ có em và chiếc bình pha lê biết.

Bình Nguyên Trang

.

Wednesday, January 21, 2009

Có một ngày

Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ

Em sẽ có cái cười
Bằng ánh sáng của cái hôn khác
Có nỗi buồn
Bằng màu mưa khác
Những buồn vui anh không có được bao giờ ...

Có một ngày
Em tràn đầy hạnh phúc
Ngày em không yêu anh
Ngày em rời mái nhà xưa cũ ấy
Và chiếc áo sờn vai ấy
Anh từng hôn lên nỗi khó nhọc hàng ngày
Em xóa mình đi
Bằng chiếc khăn màu thơm mát
Cái ngày đó
Anh sẽ bắt đầu

Với anh
Bằng bước chân ngày đón em
Anh một chàng trai
Với màu tóc khác

Riêng năm tháng cuộc đời
Thì vẫn như xưa ...

Nguyễn Khoa Điềm

.

Tuesday, January 20, 2009

Loanh quanh cho những nhớ thương

Em loanh quanh trong những nhớ thương
Kiếm tìm em
Tìm anh...
Hay điều gì chẳng rõ

Phía ngoài kia giọt mưa đang oà vỡ
Trên những ô cửa kính không màu

Em loanh quanh không biết sẽ về đâu
Những bước chân có điều gì ngăn lại
Không đến được phía cuối con đường
Nơi anh đứng đợi
Chỉ có những lặng im

Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?

Em loanh quanh giữa ghét và yêu
Cố quên anh, em biết mình đang nhớ
Có tiếng bước chân ngập ngừng ô cửa
Ngỡ anh về...
Sao có bóng người vội vã bước ra đi?

(st)

.

Monday, January 19, 2009

Cuối mùa

.

Cuối mùa
Em rút nỗi đau từ tình yêu đã mất
kéo sợi
đan áo cho anh.


Áo em đan
cái nào cũng rộng
Bởi nỗi đau
dài đến không cùng.


Cuối mùa
Thơ em viết mông lung
Bảng lảng
Như nụ hôn đầu ngơ ngác
Trót đa mang
nên nhận về bất trắc.
Gom mảnh vỡ đợi chờ...


Cuối mùa
Mưa...


Phúc Quyên


.

Sunday, January 18, 2009

Trái tim phụ nữ

Chỉ nhỏ bé khiêm nhường khi đã yêu thương
Chỉ khuất phục khi mình mong ước thế
Sự kiêu hãnh xa vời - lòng hi sinh tận tụy
Niềm hạnh phúc đắng cay - những giọt lệ u buồn...

Có lúc rộng mênh mông vẫn mang chẳng nổi mình
Có lúc nhớ vô cùng vẫn ôm trùm hết thảy
"Mắc điều tình ái"... như nàng Kiều thủa ấy
Suốt cuộc đời đâu dễ thấy chàng Kim!

Có bờ vai nào đủ rộng không anh
Cho mái đầu nhỏ thôi - của một người phụ nữ
Để đừng bao giờ, đừng người mẹ nào phải nhủ
"Hãy thương con gái mình hơn, vì mai sau nó sẽ cô đơn".

Vâng - đúng như từ thủa xa xưa, như lẽ thông thường
Trái tim của đàn bà - lòng mong muốn khó san bằng hơn biển
Nhưng trong tất cả, những điều anh mang đến
Em xin một điều thôi: Được mãi mãi yêu anh...

Trịnh Bích Ba

.

If one day...

If one day…
U feel like crying…
Call me.
I don’t promise that
I will make U laugh,
but I can cry with U.
.
If one day…
U want to run away,
Don’t be afraid to call me.
I don’t promise to ask U
to stop…
but I can run with U.
.
If one day…
U don’t want to listen
to anyone…
Call me.
I promise to be there for U.
And I promise to be very quite.
.
But if one day U call…
And there is no answer…
Come fast to see me.
Maybe I need U.

If I ever ignored U..
I’m sorry…
.
If I ever made U feel bad
or put U down
I’m sorry…
.
If I ever thought
I was bigger or better than U
I luv U…
Don’t ever forget that!
through bad times
and good,
I’ll always be there for U.
.
I am sorry…
For everything wrong I’ve ever done,
I wish I could do worst!!!
.
I’m writing this
because
what if
tomorrow never comes?
what if
I never get to say goodbye
or give U a big hug?
what if
I never get to say I’m sorry or I love U?
because
what if tomorrow never comes?

(st)

Saturday, January 17, 2009

Vô đề

Cuộc đời em vo tròn lại
Và ném vào cuộc đời anh
Nó sẽ lăn sâu tận đáy
cuộc đời anh
Sâu cho đến tận......cái chết.

Trời ơi!
Làm sao có một cuộc đời
Để cho tôi ném đời mình vào đó
Mà không phải suy nghĩ đắn đo
Rằng... cuộc đời ấy còn chưa đủ...

Lâm Thị Mỹ Dạ

.

Friday, January 16, 2009

Muốn nói với anh

Muốn nói với anh
về mùa đông
về anh
về em
về tình yêu
và những cơn bão biển


Đầu tiên là về mùa đông, anh nhé
em thích mùa đông
thích những đêm rét tần ngần
choàng thêm áo bông... đeo găng tay to xù... em vẫn không đủ ấm
thế mà chỉ một lời anh nói
"Em nhớ mặc thêm áo ... em lạnh ... tim anh đau"
em ấm hết một mùa.


Giờ thì em nói về anh
Anh ngọt ngào
Anh nồng ấm
Anh đầy ắp thương yêu
Anh ơi! Đừng cưng em nhiều
Em lạ lùng... em tìm đến những cơn đau dài năm tháng


Em nói về em đây
em yêu những buổi chiều ảm đạm
yêu mùa đông
và yêu anh nữa
trái tim em thắp lửa
và ngọn nguồn cho những ngọn lửa cháy rực
Là anh...


Em dịu dàng
điều này thì anh biết phải không?
em ngông cuồng
có lẽ điều này anh cũng biết!?!
hãy yêu em bằng trái tim tha thiết
nhưng đừng ràng buộc em bằng những định kiến cuộc đời
định kiến đứng trước em... bất lực
cảm ơn anh đã đánh thức em bằng tình yêu rất thực
Và vì có anh đứng đợi, em sẵn sàng bước qua


Cuối cùng
Em nói anh nghe về biển chiều dữ dội
khi những cơn bão tan vào ngọn sóng bạc đầu
em nói anh nghe về tình yêu và câu hát nguyện cầu
tình yêu đôi khi chỉ thật mặn nồng khi vượt qua bão biển


Thôi nào...
em sẽ ru tình yêu trên những con sóng biếc
ngủ đi anh...
mùa đông ấm môi hồng...

(st)

.

Friday, January 2, 2009

Thay lời Mỵ Nương

Đừng hát nữa, Trương Chi!
Đau lòng em lắm...

Nào phải đâu mẹ cha tham giàu sang ngăn cấm
Phải đâu em trẻ người không nhận ra anh sau vóc vẻ thế kia?
Đừng tin nghe anh lời miệng thế cười chê
Thiên hạ vốn dễ mủi tâm trước phận anh nghèo hèn cơ cực
Nên trách em bạc lòng mà quên đi một điều rất thực:
Ai hiểu anh bằng em!

Nước mắt em này anh xem
Một hạt rơi đủ làm tan cả khối tình uẩn ức
Anh mặc cảm, anh trách hờn...
Sao chẳng hiểu lòng em thổn thức
Trăm vạn lần đau hơn...
Bên nhau một ngày cũng đã nặng nghĩa ơn
Huống chi duyên đầu con gái!
Có phải em bạc lòng, hay vì ai tránh mãi
Cho ngàn năm dang dở...
Trương Chi?

(st)

Thursday, January 1, 2009

Khi người ta không còn yêu nhau

Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng...

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn
mùa quả nào cũng đắng...

Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng...
Khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...

Phi Tuyết Ba

.