Em ngồi chờ mùa đông
Để nép vào anh đấy
Mùa đông em bỏng cháy
Một mùa đầy khát khao
Em ngồi chờ hanh hao
Cứa bờ môi nứt nẻ
Nụ hôn anh trao khẽ
Thêm một lần tô son
Em ngồi chờ mùa đông
Chiều buốt từng cơn gió
Nắm tay anh rất nhẹ
Còn đâu mùa lạnh căm
Em ngồi chờ bên song
Đợi bước người qua ngõ
Thu rớt đầy bên cửa
Anh vẫn còn ...xa xôi
Phương Thoa
.
Wednesday, April 29, 2009
Saturday, April 25, 2009
Bài hát về năm chiếc lá
Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứ mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
Hờn ghen là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cành không
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành một cơn giông
Dạ Thảo Phương
.
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứ mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
Hờn ghen là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cành không
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành một cơn giông
Dạ Thảo Phương
.
Tuesday, April 21, 2009
Anh đã giết em
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất cho anh mở
Nhớ
Muôn thuở thần tiên.
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Đêm nào anh cũng đi quanh em mà khóc
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến.
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?
Xuân Diệu
.
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất cho anh mở
Nhớ
Muôn thuở thần tiên.
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Đêm nào anh cũng đi quanh em mà khóc
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến.
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?
Xuân Diệu
.
Sunday, April 19, 2009
Tìm
Anh đi tìm xe cát
chỉ gặp dấu chân còng
biển đang mùa nhớ mong
chắc gì thôi bão tố !
Anh đi tìm sóng gió
chỉ gặp thuyền về không
có một vỏ ốc buồn
nghiêng tai chờ biển lặng
Anh đi tìm dĩ vãng
chỉ gặp đường chân trời
đâm thẳng vào tim anh...
Nguyễn Như Mây
.
chỉ gặp dấu chân còng
biển đang mùa nhớ mong
chắc gì thôi bão tố !
Anh đi tìm sóng gió
chỉ gặp thuyền về không
có một vỏ ốc buồn
nghiêng tai chờ biển lặng
Anh đi tìm dĩ vãng
chỉ gặp đường chân trời
đâm thẳng vào tim anh...
Nguyễn Như Mây
.
Saturday, April 18, 2009
Học quên để nhớ
Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi
Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu
Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ
Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
Đặng Vương Hưng
.
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi
Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu
Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ
Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
Đặng Vương Hưng
.
Friday, April 17, 2009
Không đề
I.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Em nhắm mắt
Anh nhận phần đi trốn.
Quá tin mình tinh tường
Quá tin anh lóng ngóng
Em chẳng hé nhìn
Vẫn nghĩ anh thua...
II.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Trời đã quá khuya
Mở mắt đi tìm
Anh trốn kỹ
Em tìm hoài chẳng thấy...
Em hỏi hàng cau
Hàng cau bối rối
Hỏi cây rơm già
Cây rơm đứng lặng im
III.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Em mòn mỏi đi tìm
Năm năm đợi,
Mười năm đợi,
Hai mươi năm ngóng đợi...
Bằn bặt sân trăng từ đấy
Đi hết một vòng đời
Trò chơi vẫn chưa xong...
Nguyễn Thị Đạo Tĩnh
.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Em nhắm mắt
Anh nhận phần đi trốn.
Quá tin mình tinh tường
Quá tin anh lóng ngóng
Em chẳng hé nhìn
Vẫn nghĩ anh thua...
II.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Trời đã quá khuya
Mở mắt đi tìm
Anh trốn kỹ
Em tìm hoài chẳng thấy...
Em hỏi hàng cau
Hàng cau bối rối
Hỏi cây rơm già
Cây rơm đứng lặng im
III.
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Em mòn mỏi đi tìm
Năm năm đợi,
Mười năm đợi,
Hai mươi năm ngóng đợi...
Bằn bặt sân trăng từ đấy
Đi hết một vòng đời
Trò chơi vẫn chưa xong...
Nguyễn Thị Đạo Tĩnh
.
Thursday, April 16, 2009
Chia ly
Khi bố bỏ đi
Mẹ bật khóc
Giọt nước mắt khó nhọc
Vòng quanh vết chân chim
Khi anh lẳng lặng
Bước ra khỏi đời em
Con đường trước mặt trải dài tít tắp
Em không khóc
Sao lòng đau
Hai cuộc ra đi khác nhau
Để lại hai người đàn bà
Tâm hồn tật nguyền
.....ngộc nghệch
Hạnh phúc chỉ còn một nửa
Hai người đàn ông kia đâu biết
Nửa kia họ lấy đi rồi
Phạm Vân Anh
.
Mẹ bật khóc
Giọt nước mắt khó nhọc
Vòng quanh vết chân chim
Khi anh lẳng lặng
Bước ra khỏi đời em
Con đường trước mặt trải dài tít tắp
Em không khóc
Sao lòng đau
Hai cuộc ra đi khác nhau
Để lại hai người đàn bà
Tâm hồn tật nguyền
.....ngộc nghệch
Hạnh phúc chỉ còn một nửa
Hai người đàn ông kia đâu biết
Nửa kia họ lấy đi rồi
Phạm Vân Anh
.
Wednesday, April 15, 2009
Long lanh buồn, long lanh cô đơn
Ai dám kêu lên giữa thế gian này
Rằng ta là người hạnh phúc
Họa đó là người điên!
Đã có những ngày có thể là vàng
Không biết giữ để tuột tay rơi mất
Chỉ một lần lười nhác,
Chỉ một lần chủ quan.
Long lanh ngày lại long lanh đêm
Long lanh chán - long lanh buồn tẻ
Long lanh xinh - chẳng để làm gì cả
Long lanh một mình - long lanh cô đơn.
Vui thú nào tồn tại ở thời gian
Năm tháng chết cả khi người còn sống
Tù khổ sai trong số phận mình đau đớn
Long lanh buồn - long lanh cô đơn...
Một ngọn đèn thổn thức trong đêm
Một quầng sáng lẻ loi, cô độc
Ai dám nói mình là người hạnh phúc
Họa đó là người điên!
Nguyễn Thị Hồng Ngát
Rằng ta là người hạnh phúc
Họa đó là người điên!
Đã có những ngày có thể là vàng
Không biết giữ để tuột tay rơi mất
Chỉ một lần lười nhác,
Chỉ một lần chủ quan.
Long lanh ngày lại long lanh đêm
Long lanh chán - long lanh buồn tẻ
Long lanh xinh - chẳng để làm gì cả
Long lanh một mình - long lanh cô đơn.
Vui thú nào tồn tại ở thời gian
Năm tháng chết cả khi người còn sống
Tù khổ sai trong số phận mình đau đớn
Long lanh buồn - long lanh cô đơn...
Một ngọn đèn thổn thức trong đêm
Một quầng sáng lẻ loi, cô độc
Ai dám nói mình là người hạnh phúc
Họa đó là người điên!
Nguyễn Thị Hồng Ngát
Friday, April 3, 2009
Cửa sổ

Cửa sổ để em nhìn vào khoảng trống
Để mở ra trời nắng
Để khép lại trời mưa
Và trong những ngày sương mù
Em chờ anh gõ cửa
Dẫu rằng em không còn anh nữa
Hề chi mà buồn với lẽ ở - đi
Hề chi mà đau
Hề chi mà xa xót
Căn phòng em những ngày mộng mị
Là những ngày trống vắng niềm tin
Ô cửa sổ vẫn sơn màu xanh
Vẫn vì anh mà xanh
Và trong cơn mưa lá rũ không đành
Em ngồi hát lời cây từ cửa sổ
Ngay cả lúc nỗi đợi chờ tan vỡ
Em nghiêng đời em qua mỗi chấn song
Trên trời cao còn có một dòng sông
Còn tha thiết yêu một vì sao lạc
Em dẫu không còn anh
Dẫu là anh đã khác
Dẫu tình yêu mặn nồng rồi phai nhạt
Rồi hư ảo như trời
Rồi cứ thế căn phòng vừa khép cửa
Người mở lòng ra mà bước tới không cùng
Bình Nguyên Trang
.
Thursday, April 2, 2009
Không có số được vàng
Suốt cuộc đời tôi tìm kiếm tình yêu
Như người ta tìm vàng đãi cát
Chân tôi bước khắp ngả đường sa mạc
Hết ngày dài lại đêm thâu
Nhát tôi đào hoáy thành vực sâu
Cát moi lên ngỡ đắp thành trái núi
Tôi như con sò cắm sâu vào lòng suối
Như con sên bám chặt lá cây rừng.
Tôi chưa gặt được niềm vui đầu tiên
Nên chẳng nhận ra cay đắng sau cùng
Quên mất lời dạy xưa,
Mẹ tôi kể lại rằng:
Người đào vàng phải có số được vàng
Đến ngày được vàng
Nắm đất sét cũng hóa ra vàng thỏi.
Tôi trong chuyện tình yêu
Như người không có số đựợc vàng
Dẫu gặp vàng,
Cầm được vàng
Vàng cũng thành đất sỏi!
Đoàn Thị Lam Luyến
.
Như người ta tìm vàng đãi cát
Chân tôi bước khắp ngả đường sa mạc
Hết ngày dài lại đêm thâu
Nhát tôi đào hoáy thành vực sâu
Cát moi lên ngỡ đắp thành trái núi
Tôi như con sò cắm sâu vào lòng suối
Như con sên bám chặt lá cây rừng.
Tôi chưa gặt được niềm vui đầu tiên
Nên chẳng nhận ra cay đắng sau cùng
Quên mất lời dạy xưa,
Mẹ tôi kể lại rằng:
Người đào vàng phải có số được vàng
Đến ngày được vàng
Nắm đất sét cũng hóa ra vàng thỏi.
Tôi trong chuyện tình yêu
Như người không có số đựợc vàng
Dẫu gặp vàng,
Cầm được vàng
Vàng cũng thành đất sỏi!
Đoàn Thị Lam Luyến
.
Subscribe to:
Comments (Atom)