Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng
một niềm vui
một buồn
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai
Chia cho em một đời say
Một cây si
với
một cây bồ đề
Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô
Chia cho em một đời Thơ
Một lênh đênh
một dại khờ
một tôi
Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm ...
Nguyễn Trọng Tạo
.
Monday, May 18, 2009
Saturday, May 16, 2009
Bài thơ trên ghế đá
Đêm mưa lạnh
Gió không có nhà
Những cửa phòng khép lại
Bên đèn ấm biết bao nhiêu...
Hai mái đầu nghiêng nghiêng trên ghế đá
Vũ trụ đêm nay làm của riêng
Một áo che chung
Đôi lòng khép lại
Mái nhà nào ấm bằng
Đôi môi trẻ gặp nhau
Chớp rạch chân trời lóe sáng
Ghế đá bỗng rùng mình
Lần đầu tiên trong đời
Chán cuộc đời làm đá.
Đêm...đêm...
Ghế đá rủ nhau
Từng đôi
Từng đôi
Khoác tay nhau tâm sự
Đi suốt đêm không ngồi
Cây trút lá gửi tình hôn mặt nước
Mưa gió buồn cũng rủ nhau đi...
Lê Ðạt
Gió không có nhà
Những cửa phòng khép lại
Bên đèn ấm biết bao nhiêu...
Hai mái đầu nghiêng nghiêng trên ghế đá
Vũ trụ đêm nay làm của riêng
Một áo che chung
Đôi lòng khép lại
Mái nhà nào ấm bằng
Đôi môi trẻ gặp nhau
Chớp rạch chân trời lóe sáng
Ghế đá bỗng rùng mình
Lần đầu tiên trong đời
Chán cuộc đời làm đá.
Đêm...đêm...
Ghế đá rủ nhau
Từng đôi
Từng đôi
Khoác tay nhau tâm sự
Đi suốt đêm không ngồi
Cây trút lá gửi tình hôn mặt nước
Mưa gió buồn cũng rủ nhau đi...
Lê Ðạt
Friday, May 15, 2009
Thơ tình cho người đàn bà không có tên
Lá cơm nguội rụng vàng mặt phố
Mùa đông sắp tới rồi
Mùa đông này ta sẽ phải chia tay
Một chuyện chia tay có gì đâu em nhỉ ?
Một chuyện tình tan vỡ, có gì đâu
Kết thúc một năm bao giờ chẳng thế
Sau mọi điều lại chỉ có mùa đông
Có gì đâu mà tiếc mà buồn
Em biết đấy, anh chẳng tin định mệnh
Nhưng trên đời này chỉ ước mơ là có thật
Hai ta hãy là giấc mộng của nhau thôi
Em sẽ là tia nắng soi cho anh đến trọn cuộc đời
Chẳng có ai yêu em như thế được
Em ở đâu, dù cùng trời cuối đất
Dù năm tháng dài lâu
Dù sướng vui hay cùng cực khổ đau
Anh vẫn ở bên em mãi mãi
Là bậc cửa dưới chân em qua lại
Là cốc nước trên môi em run rẩy
Chiếc lá trên tay em
Giọt mưa trên áo em
Như hạt bụi trên bàn em quét
Có gì đâu mà khóc ?
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viễn vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đã giăng đầy
Bao kỷ niệm quên đi, đừng nhớ nữa
Lá sẽ rơi trên cỏ mòn lối cũ
Thân cây xưa sẽ gục đổ bên thềm
Lời anh nói vang lên
Như những lời vĩnh biệt
"Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ có cái chết nối liền nhau lại"
Sau này chết đi, ở bên nhau mãi
Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi
Mọi nhọc nhằn ngang trái
E chúng mình không nhận được ra nhau.
Lưu Quang Vũ
.
Mùa đông sắp tới rồi
Mùa đông này ta sẽ phải chia tay
Một chuyện chia tay có gì đâu em nhỉ ?
Một chuyện tình tan vỡ, có gì đâu
Kết thúc một năm bao giờ chẳng thế
Sau mọi điều lại chỉ có mùa đông
Có gì đâu mà tiếc mà buồn
Em biết đấy, anh chẳng tin định mệnh
Nhưng trên đời này chỉ ước mơ là có thật
Hai ta hãy là giấc mộng của nhau thôi
Em sẽ là tia nắng soi cho anh đến trọn cuộc đời
Chẳng có ai yêu em như thế được
Em ở đâu, dù cùng trời cuối đất
Dù năm tháng dài lâu
Dù sướng vui hay cùng cực khổ đau
Anh vẫn ở bên em mãi mãi
Là bậc cửa dưới chân em qua lại
Là cốc nước trên môi em run rẩy
Chiếc lá trên tay em
Giọt mưa trên áo em
Như hạt bụi trên bàn em quét
Có gì đâu mà khóc ?
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viễn vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đã giăng đầy
Bao kỷ niệm quên đi, đừng nhớ nữa
Lá sẽ rơi trên cỏ mòn lối cũ
Thân cây xưa sẽ gục đổ bên thềm
Lời anh nói vang lên
Như những lời vĩnh biệt
"Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ có cái chết nối liền nhau lại"
Sau này chết đi, ở bên nhau mãi
Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi
Mọi nhọc nhằn ngang trái
E chúng mình không nhận được ra nhau.
Lưu Quang Vũ
.
Sunday, May 10, 2009
Con yêu mẹ
.
- Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết
- Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những nơi đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong bao giờ con tới!
- Con yêu mẹ bằng Hà nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Là con gặp ngay được mẹ
- Hà nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao gặp hết!
- Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ
- Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy
Tình mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Giá có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó
- À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế
Xuân Quỳnh
.
- Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết
- Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những nơi đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong bao giờ con tới!
- Con yêu mẹ bằng Hà nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Là con gặp ngay được mẹ
- Hà nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao gặp hết!
- Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ
- Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy
Tình mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Giá có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó
- À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế
Xuân Quỳnh
.
Tuesday, May 5, 2009
Hương xưa
Không hiểu vì sao ta có buổi chiều nay
Gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc
Giọt nước mắt anh làm sao ngăn được
Em bây giờ như xa một tầm tay
Em bây giờ như xa một tầm tay
Biết nói gì khi tình đã nhạt phai
Tháng mười hai trời còn mưa muộn
Anh bâng khuâng đứng lặng ở cuối đường
Chẳng có điều gì để trách cứ nhau
Khi trái tim không cùng chung suy nghĩ.
Đốt làm chi những tờ thư cũ
Xóa được không kỉ niệm mênh mông
Rồi mai này anh sẽ yêu ai
Tình yêu ấy ngàn lần không đơn giản
Tình yêu ấy còn chút gì lãng mạn
Để gửi về người con gái yêu anh
Để gửi về người con gái anh yêu
(st)
Gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc
Giọt nước mắt anh làm sao ngăn được
Em bây giờ như xa một tầm tay
Em bây giờ như xa một tầm tay
Biết nói gì khi tình đã nhạt phai
Tháng mười hai trời còn mưa muộn
Anh bâng khuâng đứng lặng ở cuối đường
Chẳng có điều gì để trách cứ nhau
Khi trái tim không cùng chung suy nghĩ.
Đốt làm chi những tờ thư cũ
Xóa được không kỉ niệm mênh mông
Rồi mai này anh sẽ yêu ai
Tình yêu ấy ngàn lần không đơn giản
Tình yêu ấy còn chút gì lãng mạn
Để gửi về người con gái yêu anh
Để gửi về người con gái anh yêu
(st)
Monday, May 4, 2009
Chiến tranh
Em đã đoạt anh từ tay người đàn bà kia
Người đàn bà kia đoạt anh từ tay người đàn bà khác
Bỗng chốc anh trở thành tư bản
Trong tay những kẻ yêu tiền !
Ghen như sôi và giận như điên
Người đàn bà với trái chín trên tay vừa bị rơi xuống đất
Ghen như sôi và yêu như điên
Người đàn bà và ước mơ đang thành sự thật
Anh, dễ thương và hiền lành như đất
Trong tay những kẻ chẳng yêu vườn!
Em đã đón anh về
Nhưng chắc gì giữ được anh lâu hơn
Rồi sẽ có một người đàn bà khác
Anh vốn yếu mềm và biếng nhác
Miếng mồi ngon của chiến tranh man rợ diệu kỳ
Em sửng sốt nghĩ đến một ngày anh lại bỏ ra đi...
(st)
Người đàn bà kia đoạt anh từ tay người đàn bà khác
Bỗng chốc anh trở thành tư bản
Trong tay những kẻ yêu tiền !
Ghen như sôi và giận như điên
Người đàn bà với trái chín trên tay vừa bị rơi xuống đất
Ghen như sôi và yêu như điên
Người đàn bà và ước mơ đang thành sự thật
Anh, dễ thương và hiền lành như đất
Trong tay những kẻ chẳng yêu vườn!
Em đã đón anh về
Nhưng chắc gì giữ được anh lâu hơn
Rồi sẽ có một người đàn bà khác
Anh vốn yếu mềm và biếng nhác
Miếng mồi ngon của chiến tranh man rợ diệu kỳ
Em sửng sốt nghĩ đến một ngày anh lại bỏ ra đi...
(st)
Sunday, May 3, 2009
Chuyện phố...
.
Tôi kể người nghe chuyện Phố - trong - sông,
Chuyện những mùa Đông đi qua thời con gái
Bóng đổ dài , bước chân người mê mải
Gió chở mùa về,
hoang hoải cả giấc mơ...
Tôi kể người nghe chuyện Phố bơ vơ...
Chuyện người ra đi trong sương mờ chớm lạnh
Ly cà phê bên hè đường sóng sánh
Giọt nước mắt tràn...
như mùa khẽ mong manh.
Tôi kể người nghe chuyện Em và Anh
chuyện những hạnh phúc riêng dành trong đáy mắt
Bản tình ca đêm đêm vang dìu dặt
Nụ hôn vẫn chờ...
xanh ngắt cả mùa yêu...
Tôi kể người nghe chuyện Phố phiêu diêu
Trong veo
.
Tôi kể người nghe chuyện Phố - trong - sông,
Chuyện những mùa Đông đi qua thời con gái
Bóng đổ dài , bước chân người mê mải
Gió chở mùa về,
hoang hoải cả giấc mơ...
Tôi kể người nghe chuyện Phố bơ vơ...
Chuyện người ra đi trong sương mờ chớm lạnh
Ly cà phê bên hè đường sóng sánh
Giọt nước mắt tràn...
như mùa khẽ mong manh.
Tôi kể người nghe chuyện Em và Anh
chuyện những hạnh phúc riêng dành trong đáy mắt
Bản tình ca đêm đêm vang dìu dặt
Nụ hôn vẫn chờ...
xanh ngắt cả mùa yêu...
Tôi kể người nghe chuyện Phố phiêu diêu
Trong veo
.
Friday, May 1, 2009
Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm
Lâu lắm rồi điện thoại không reo
dìu dặt
anh ngồi nhìn những buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh...
Này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca...
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu...
Lâu lắm rồi điện thoại không reo và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm
Lê Vĩnh Tài
.
dìu dặt
anh ngồi nhìn những buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh...
Này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca...
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu...
Lâu lắm rồi điện thoại không reo và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm
Lê Vĩnh Tài
.
Subscribe to:
Comments (Atom)