Monday, July 20, 2009

Không đề

Đã bao giờ em bóc lịch
thấy qua vô nghĩa một ngày
rồi em ghi vào nhật ký:
...ngày mai như ngày hôm nay...

Đã bao giờ em hoảng hốt
khi mình bất lực trước mình
và em thấy trong đôi mắt
có gì ứa ra
vô hình...

Nếu có xin em đừng sợ
thật ra là rất bình thường
tất cả chúng ta đều thế
mỗi khi cần được yêu thương.

Nguyễn Thế Hoàng Linh

.

Friday, July 17, 2009

Hoa cỏ may

Cát vắng sống đầy cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng trời như biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao ngày cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa

Khắp nẻo giăng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dày
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?

Xuân Quỳnh

.

Thursday, July 16, 2009

Gọi Thúy Kiều

Em như vạt cháy rừng quanh năm đòi cứu hỏa
Như ngọn lũ sông Hồng chỉ chực vỡ đê
Như Eva khát một lần trái cấm
Trái cấm rơi – phúc họa cũng theo về!

Em không muốn như Xúy Vân cả một đời trót dại
Thề làm chi để phải giữ câu thề
Nếu hạnh phúc không thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê

Em không muốn như Thúy Kiều biết tình yêu là vật báu
Mà nỡ nào lấy hiếu làm trinh?
Đêm đoàn tụ - hơn mười năm lưu lac
Phải chứng cảnh người yêu ôm ấp kẻ khác mình…?

Em không muốn như Xuân Hương thông minh, sắc sảo
Lại theo sau nhặt mãi lá – đa – tình
Trầu cánh phượng đã têm rồi lại héo
Để tâm hồn hương sắc mãi lung linh.

Em không muốn, sao cứ là tất cả
Lẽ đâu sắp đặt tại mệnh trời?
Em muốn hồng nhan mà không bạc phận
Có thể nào khác được chị Kiều ơi!

Hà nội, tháng 5 – 1992
Đoàn Thị Lam Luyến

.

Wednesday, July 15, 2009

Biết anh còn yêu em?

Nếu ngày mai em trở thành một người đàn bà keo kiệt
Mặc cả từng xu, dù chỉ một mớ rau?

Biết anh còn yêu em
Nếu ngày mai em trở thành một người đàn bà ích kỷ
Gọi điện thoại khắp nơi khi thấy chồng trễ giờ
Và em sẽ trở thành người đàn bà ngoa ngoắt
Cãi cọ với xóm giềng khi lũ trẻ chọc nhau

Anh không biết đâu
Bởi vì em sẽ trở thành một người đàn bà như thế
Không nước hoa, thơ tình, mộng mơ, son phấn nữa
Chỉ có mùi gia vị nấu ăn
Biết anh còn yêu em
Nếu ngày mai em trở thành một người đàn bà như thế?

(st)

Monday, July 13, 2009

Vết son môi

Người đàn bà nhìn vào vết son môi

Trên vai áo chồng

Không nói

Có cái gì khoan trong tim đau nhói

Nụ cười...

Muốn vỡ làm hai.

Người đàn ông thanh thản trước gương soi.

Thắt cà vạt và vô tình huýt sáo

Sau lưng anh

Một trời giông bão...

Xoáy mắt nhìn theo mỗi bước anh đi.


Người đàn ông không có tội chi.

Người đàn bà cũng chẳng hề có lỗi.

Họ lặng thinh tránh những điều muốn nói.

Nhạt nhẽo đùa, chua chát nghĩ về nhau.


Họ vẫn ân cần chung thủy trước sau.

Trong con mắt của những người hàng phố.

Chỉ có căn phòng biết họ đang đau khổ.

Tình yêu ngã nhào vì một vết son môi.

(st)

Sunday, July 12, 2009

Viết cho người say

Thỉnh thoảng có ngày
cơn say dắt anh về khi đêm đã khuya
dáng mảnh liêu xiêu
bước chân chao đảo
và khi ấy nhà mình có bão...

Em đón anh bằng tất cả sự dịu dàng có được
ly nước mát, bàn tay ấm
gột rửa những vết nhơ trên quần áo
trên gương mặt anh vô cảm
dìu anh vào giấc ngủ bình yên

Nhưng anh biết không
trái tim em vốn bé nhỏ và trung thành
lại một đêm lang thang
kiếm tìm những gì anh bỏ lại trong cơn say
con đường mưa còn in vết trượt
những hàng cây lắc lư đồng loã
ánh lửa ma trơi trong căn nhà lạ
bầu trời thẳm sâu

Điều này anh biết không
em, vốn yếu ớt và quen phục tùng
có thể gột rửa những vết nhơ trên quần áo và thân thể anh
nhưng không thể gột rửa sự trống rỗng trong em
một quầng đen nhức nhối...
Em hoảng hốt nghĩ về một ngày chẳng biết ai có lỗi
khi hạnh phúc ngả nghiêng dưới mái ấm nhà mình.

Nguyễn Thuý Quỳnh

.

Saturday, July 4, 2009

Bình yên

Nếu bất chợt một ngày kia em nhận ra
con đường ta đang đi không phải là con đường mà em muốn chọn
liệu em sẽ cùng anh bước tiếp
hay sẽ tìm cho mình một ngã rẽ riêng một dấu chấm không tên?

Một nỗi buồn vội nhạt
biết đâu em lại hát
vì nhớ anh...
trên một con đường lạ lẫm
chênh vênh

Mong em đừng vỡ oà hối tiếc có những cơn mưa không bao giờ đến
có những buổi hẹn không bao giờ bắt đầu
chúng chỉ bất chợt
như việc ở ngã tư kế tiếp
môi anh chạm khẽ vào nụ cười của em...

Nếu bất chợt một ngày kia anh nhận ra
em đã chọn cho mình con đường khác
anh có tìm em?
hay lại bước cùng ai trên con đường xưa cũ…
chỉ vì ngạo nghễ thôi anh
chỉ vì quá nhiều kiêu hãnh
anh lạc mất em rồi
nơi ngã rẽ chênh vênh...

Có những đợi chờ không bao giờ anh đến
có những nỗi buồn chẳng thể gọi tên
chẳng có gì bất chợt đâu anh
như anh và em…
trên những con đường không có chỗ giao nhau…

Nếu bất chợt một ngày anh nhận ra
con đường anh đi không dấu chân em ở đó
chút đơn côi anh có thấy mình bé nhỏ
nắng tắt rồi trên những hàng cây xa...

Một ngày hối hả
một đêm chơi vơi
em đốt cháy mình bằng những khát khao bỏng cháy
em
khắc khoải chắp nối những giấc mơ
bên anh...
lạc mất nhau rồi. Anh lạc mất em rồi
những ngã rẽ cuộc đời không còn anh che chở
mười hai bến nước em qua
sao không chờ em một góc nhỏ
Bình yên...

(st)