Saturday, July 4, 2009

Bình yên

Nếu bất chợt một ngày kia em nhận ra
con đường ta đang đi không phải là con đường mà em muốn chọn
liệu em sẽ cùng anh bước tiếp
hay sẽ tìm cho mình một ngã rẽ riêng một dấu chấm không tên?

Một nỗi buồn vội nhạt
biết đâu em lại hát
vì nhớ anh...
trên một con đường lạ lẫm
chênh vênh

Mong em đừng vỡ oà hối tiếc có những cơn mưa không bao giờ đến
có những buổi hẹn không bao giờ bắt đầu
chúng chỉ bất chợt
như việc ở ngã tư kế tiếp
môi anh chạm khẽ vào nụ cười của em...

Nếu bất chợt một ngày kia anh nhận ra
em đã chọn cho mình con đường khác
anh có tìm em?
hay lại bước cùng ai trên con đường xưa cũ…
chỉ vì ngạo nghễ thôi anh
chỉ vì quá nhiều kiêu hãnh
anh lạc mất em rồi
nơi ngã rẽ chênh vênh...

Có những đợi chờ không bao giờ anh đến
có những nỗi buồn chẳng thể gọi tên
chẳng có gì bất chợt đâu anh
như anh và em…
trên những con đường không có chỗ giao nhau…

Nếu bất chợt một ngày anh nhận ra
con đường anh đi không dấu chân em ở đó
chút đơn côi anh có thấy mình bé nhỏ
nắng tắt rồi trên những hàng cây xa...

Một ngày hối hả
một đêm chơi vơi
em đốt cháy mình bằng những khát khao bỏng cháy
em
khắc khoải chắp nối những giấc mơ
bên anh...
lạc mất nhau rồi. Anh lạc mất em rồi
những ngã rẽ cuộc đời không còn anh che chở
mười hai bến nước em qua
sao không chờ em một góc nhỏ
Bình yên...

(st)

No comments:

Post a Comment