Sunday, June 28, 2009

Hai mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào
Sao giờ chợt tuổi đâu mà nhiều thế ?
Ai cũng có một lần tuổi trẻ
Tôi ước gì tôi níu được thời gian ...

Giữa hai đầu trời đất mênh mang
Tôi cát bụi nên làm gì có tuổi
Em ơi xin đừng gặng hỏi
Tuổi tôi bây giờ bao nhiêu ...

Ngày của người ta dài từ sáng đến chiều
Ngày của tôi dài từ niềm vui này đến niềm vui nọ
Chợt một lần niềm vui giận hờn không đến nữa
Ngày của tôi là đêm ...

Tháng của những người yêu tính bằng những lần cuối tuần ăn kem
Tháng của tôi cộng bằng những lần được nghỉ
Như người lính được rời vũ khí
Tôi được buông chiếc cần câu cơm ...
Một năm người ta đếm bằng lịch treo tường
Tôi đếm năm của tôi bằng những lần được mất
Thời gian cũng phũ phàng như sự thật
Chẳng bao giờ biết đợi chờ ...

Sáng dậy chỉ thấy mình già hơn xưa
Chiếc gương lau mãi mà vết hằn chẳng sạch
Ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu hổ phách
Tự hỏi nên buồn hay vui ?

Thử một lần kéo thời gian giật lùi
Dẫu trong cơn mơ cũng sẽ là hạnh phúc
Tháng Mười mùa thu ngủ gục
Mặc cho lá vàng rơi rơi ...

Votrungh

No comments:

Post a Comment