Wednesday, November 3, 2010

Đêm

Đêm của em là anh,
Sao mặt trời thức trắng

Giá màn đêm không phải màn đêm,
Và tình anh đâu chỉ là ảo ảnh

Ánh nắng tắt
Trong đôi mắt
Chiều.
Và lời yêu
Tắt
Trong gian dối
Để bóng tối
Chưa thể tắt
Trong đôi mắt
Đêm.

(st)

Wednesday, April 7, 2010

Cuối con đường đơn chiếc

Đừng giấu em
Anh có một trái tim biết khóc
Một trái tim khao khát vỗ về
Trái tim non, trái tim mềm quá thể
Trước em mà sao nỡ giấu che đi
Anh giấu em
Anh nhầm lẫn thì sao?

Anh chia sẻ khoảng trời riêng gió bão
Anh yêu dấu khép làm chi cánh cửa
Ngõ đời anh em đứng đợi lâu rồi
Ngõ đời anh xao xác lá vàng rơi
Em đứng đợi bao mùa ko dám nhặt

Lá xanh cho người, về với em lá úa
Lá bây giờ, ôi lá của em chưa?
Của em chưa nỗi buồn sâu đáy mắt ?
Câu thơ bay trong giấc ngủ chập chờn
Của em chưa ngọt ngào anh đánh mất
Những chiều hoang lạnh lắm cô đơn

Anh của em chưa? Câu hỏi đắng tâm hồn
Em đơn chiếc vỗ về anh mấy bận
Ôi hạnh phúc dẫu phía nào xa biển
Cuối con đường đơn chiếc vẫn là anh
Cuối con đường đơn chiếc em tin
Anh vẫn đợi chờ em sâu đáy mắt
Anh vẫn đợi chờ em, trái tim non biết khóc
Xao xác lá vàng em nhặt gửi riêng em...
(st)

.

Tuesday, March 16, 2010

Về Hà Nội đi anh

Anh hãy về Hà Nội nhanh lên
Kẻo mùa đông làm gầy hao em mất
Em sợ lắm những cơn gió lạnh
Cần anh về ủ ấm những bàn tay

Anh hãy về đi! Em mong đợi từng ngày
Đông buốt giá em thấy mình yếu đuối
Cần anh về vòng tay qua nông nổi
Dìu em đi trong xuân mới rộn ràng

Anh hãy về , Hà Nội nhớ mênh mang
Cả em nữa gối chăn còn đơn chiếc
Cần lắm anh , về bên em ôm xiết
Để gió Đông giã biệt những đêm dài

Về đi anh! Hà Nội ngóng trông hoài
Thấy không anh , phố cứ dài thêm mãi
Thiếu bước chân người , hàng cây khô ngây dại
Nhuộm hết lá xanh thành lá úa mong chờ

Về nhé anh! Em đợi cả trong thơ
Những con chữ oằn lên rồi nức nở
Thơ em khóc nhè , chờ anh về dành dỗ
Để không buồn , không sướt mướt như em

Em thắp nến hồng và ngóng đợi từng đêm
Gió ùa vào châm kim lên da thịt
Thổi tắt cả nến rồi , anh có biết
Chỉ còn em và Hà Nội ...với đêm

Anh hãy về , thắp lại nến yêu tin!

.

Monday, February 15, 2010

Anh ở nơi nào thì có nghĩa gì đâu

Sao anh chẳng trở về ?

Vì sao em lại đợi anh ?
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga

Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn

Sao em còn ngồi mãi đây ?
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải Ngân Hà

Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài

Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế ?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan.

Khi nghĩ suy của chúng ta chìm vào nhau
Em vẫn không thể hình dung về anh rõ rệt
Đôi tay khờ dại của em chạm vào ký ức
Mùa tình yêu trổ đóa hoa vàng

Có điều gì không rõ, miên man
Mang em tới cánh rừng trí nhớ
Anh tự ngàn xưa
Anh bây giờ
Em cũng không biết nữa
Ai buộc chúng mình bằng sợi chỉ
Mong manh

Sao anh chẳng về
Một lần
Gặp em?

Trả lại cho em nỗi buồn đã thuộc về anh
Trả lại cho em ngày huy hoàng đã mất
Lá đã vàng
Chiều như lửa đã tan
Ôi sự thật
Xin muôn trùng ta phục sinh nhau

Anh ở nơi nào có nghĩa gì đâu
Ý nghĩ về anh mạnh bằng ngàn năm ánh sáng
Em yêu anh không còn nhớ ra mình nữa
Ngay cả tiếng cười cũng vỡ vào anh.

(Bình Nguyên Trang)

.