Thỉnh thoảng có ngày
cơn say dắt anh về khi đêm đã khuya
dáng mảnh liêu xiêu
bước chân chao đảo
và khi ấy nhà mình có bão...
Em đón anh bằng tất cả sự dịu dàng có được
ly nước mát, bàn tay ấm
gột rửa những vết nhơ trên quần áo
trên gương mặt anh vô cảm
dìu anh vào giấc ngủ bình yên
Nhưng anh biết không
trái tim em vốn bé nhỏ và trung thành
lại một đêm lang thang
kiếm tìm những gì anh bỏ lại trong cơn say
con đường mưa còn in vết trượt
những hàng cây lắc lư đồng loã
ánh lửa ma trơi trong căn nhà lạ
bầu trời thẳm sâu
Điều này anh biết không
em, vốn yếu ớt và quen phục tùng
có thể gột rửa những vết nhơ trên quần áo và thân thể anh
nhưng không thể gột rửa sự trống rỗng trong em
một quầng đen nhức nhối...
Em hoảng hốt nghĩ về một ngày chẳng biết ai có lỗi
khi hạnh phúc ngả nghiêng dưới mái ấm nhà mình.
Nguyễn Thuý Quỳnh
.
No comments:
Post a Comment