.
Cuối mùa
Em rút nỗi đau từ tình yêu đã mất
kéo sợi
đan áo cho anh.
Áo em đan
cái nào cũng rộng
Bởi nỗi đau
dài đến không cùng.
Cuối mùa
Thơ em viết mông lung
Bảng lảng
Như nụ hôn đầu ngơ ngác
Trót đa mang
nên nhận về bất trắc.
Gom mảnh vỡ đợi chờ...
Cuối mùa
Mưa...
Phúc Quyên
.
No comments:
Post a Comment